người yêu hỡi hãy đánh dấu em đi
Gật đầu đi, em hãy nói bằng lòng Anh chờ đợi là ngàn đông băng giá Câu nói em sẽ ấm hơn tất cả Trái tim hồng hạnh phúc đã về đây. Yêu Anh Nhé Tác giả: Trường Nguyễn Em yêu hãy về bên anh nhé Để cho lòng anh nhẹ tơ vương Yêu nhau mình bước chung đường Như sóng dào dạt đại dương vỗ bờ Mắt môi ấy anh chờ anh đợi Chốn bình yên những sợi tơ hồng
mimpi diberi uang sama orang yang sudah meninggal togel. [Hoàn] Người yêu hỡi, hãy “đánh dấu” em đi Cảm ơn bạn Lê Ngân Thảo Ninh vì chiếc bìa xinh xẻo ạ ”> ——————————————— Tác giả Lạc Nguyệt Thiển Editor Dú Độ dài 21 chương chính văn Thể loại Dịu dàng lý trí A công x Dính người kiêu ngạo O thụ, song khiết, chủ thụ, thụ truy công, ấm áp, ngọt, hiện đại, HE. Văn án Không viết văn án được, thì chỉ là câu chuyện một Omega có bối cảnh gia đình hùng hậu theo đuổi một Alpha mà thôi, yêu đương mỗi ngày, ấm áp an yên, đoạn đầu vừa ngược vừa ngọt, đoạn sau tung kẹo ~ Thuyền chính Lâm Hiên x Doãn Lạc Hình như bộ này là phần sau của bộ “Bị một Alpha không phải bạn trai mình đánh dấu hoàn toàn” 被一个不是自己男朋友的Alpha给完全标记了. Bộ này thụ chính là Sở Lệnh – bạn trai cũ của Lâm Hiên. Tác giả bảo chưa đọc bộ trên mà đã nhảy bộ “Người yêu hỡi” này cũng không sao cả vì không dính dáng quá nhiều nên mọi người cứ yên tâm nha. Đọc thêm review về bộ “Bị một Alpha không phải bạn trai mình đánh dấu hoàn toàn” tại đây. Và đọc review về bộ “Người yêu hỡi” này tại đây. Cảm ơn cô Mèo đã rì viu giúp tôi nhé ❤ À nếu ai có hứng thú với ba Đan Thanh và cha Doãn Thế An của Doãn Lạc thì có thể đọc tóm tắt ở đây. Truyện đã xin được permission từ tác giả, mong các bạn không đem ra ngoài. KHÔNG ĐỒNG Ý REPOST TẠI BẤT CỨ ĐÂU NGOÀI WATTPAD VÀ WORDPRESS CỦA MÌNH. Đăng ở Wattpad tại đây. ———————————– `•.✿《Chương 1》 `•.✿《Chương 2》 `•.✿《Chương 3》 `•.✿《Chương 4》 `•.✿《Chương 5》 `•.✿《Chương 6》 `•.✿《Chương 7》 `•.✿《Chương 8》 `•.✿《Chương 9》 `•.✿《Chương 10》 `•.✿《Chương 11》 `•.✿《Chương 12》 `•.✿《Chương 13》 `•.✿《Chương 14》 `•.✿《Chương 15》 `•.✿《Chương 16》 `•.✿《Chương 17》 `•.✿《Chương 18》 `•.✿《Chương 19》 `•.✿《Chương 20》 `•.✿《Chương 21》 Tóm tắt Phiên ngoại hai ông bố HOÀN
Kể từ lần trước đang mơn trớn nhau thì bị cắt ngang giữa chừng, Doãn Lạc đã không còn sốt ruột hiểu rằng loại chuyện này phải đợi thời cơ. Rõ ràng là Lâm Hiên có suy nghĩ của riêng anh, nên Doãn Lạc có thể đợi. Không phải cứ nhất quyết phải có quan hệ xác thịt với Lâm Hiên thì cậu mới chứng tỏ được rằng mình yêu anh đến nhường nào, chỉ là cậu muốn có được người này thật nhanh mà thôi, nên mới muốn dùng quan hệ thân mật hơn nữa để trói cả hai vào với nghĩ này quá ích kỷ, cậu hi vọng Lâm Hiên sẽ hiểu cho, nhưng cậu cũng không thấy mình sai sót ở đâu cả. Có lẽ người ngoài thấy cậu đã trả giá nhiều hơn cho mối tình này, nhưng cậu không hề quan tâm. Bởi ngay từ lúc đầu vốn đã là cậu theo đuổi Lâm Hiên không bỏ cuộc, Lâm Hiên không hề chấp nhận hoàn toàn, chẳng qua vận khí của cậu khá tốt nên mới lay động được người nghĩ, có lẽ Lâm Hiên cần chút thời gian để hòa hoãn lại, để tiêu hóa mối quan hệ tiến triển quá nhanh của hai Lạc hiểu hết vậy, cậu cứ an phận thủ thường trải qua những ngày tháng sống chung an yên với Lâm Hiên, không nghĩ lệch lạc gì nữa, cũng thường nhận điện thoại từ Đan Thanh vào buổi vốn nghĩ là, có lẽ hai người hãy còn cần phải trải qua thêm một khoảng thời gian sống chung ngắn nữa mới tiến thêm được một bước, nhưng không ngờ cơ hội này đã xảy ra nhanh đến đó, Lâm Hiên đi xã giao, khi về còn ngửi được mùi rượu trên người Hiên là một người hiếm khi động vào rượu, trừ khi là từ chối không nghiệp đưa anh về còn nói “Mấy người khách nước ngoài ấy khó chơi quá, rót gục hết cả đám, hầu hết mọi người vẫn còn ở quán rượu, chỉ có Lâm Hiên là cứ nằng nặc đòi về nhà.”Doãn Lạc biết, đến cả một nơi như bệnh viện cũng không tránh khỏi tiệc xã giao, cũng như một người rất yêu gia đình như cha, một năm cũng sẽ có vài lần không thể về nhà ăn cơm tối đúng giờ. Cậu nói lời cảm ơn với đồng nghiệp nọ, đỡ Lâm Hiên ngồi lên sofa trong phòng Hiên vẫn chưa say đến nỗi bất tỉnh nhân sự, chỉ là thấy váng đầu Lạc hỏi anh “Sao anh không ở khách sạn với đồng nghiệp luôn? Mai là ngày nghỉ, sáng dậy rồi về cũng không sao mà.”Doãn Lạc nghĩ như vậy thật đấy, dựa theo tính cách của Lâm Hiên thì cậu không có gì phải lo Hiên lại lắc đầu, men say khiến đầu óc anh ơi chậm tiêu, nhưng anh vẫn trả lời Doãn Lạc “Anh lo cho em ở nhà một mình.”Câu này không chỉ đơn thuần là ý trên mặt chữ, Doãn Lạc nghe hiểu, bèn đáp “Chắc kỳ phát tình của em không đến sớm vậy đâu…”Mới cách có một tháng so với lần trước thôi Doãn Lạc không chắc chắn cho lắm, cậu mới quen Lâm Hiên được gần bốn tháng thì kỳ phát tình thứ hai đã đến. Vậy trong đó có sự ảnh hưởng từ nguyên nhân của tính tương thích cao hay không, cả cậu và anh đều không chắc chắn được, nếu sống chung với nhau trong thời gian dài lại càng khó nói hơn nữa. Mà chuyện này vẫn cần thời gian kiểm Hiên không đáp lời cậu, vẫn lắc Lạc vốn không định truy hỏi đến cùng, có lẽ là được Lâm Hiên quan tâm như vậy nên cậu đã thấy đủ rồi, “Em đi nấu canh giải rượu trước nhé, trong khi đợi thì anh có muốn tắm rửa không?”“Cứ để anh ngồi ở đây đã.”Sau khi Lâm Hiên uống canh giải rượu thì đã tỉnh táo hơn nhiều. Anh về phòng muốn đi tắm, Doãn Lạc hơi lo âu đi theo sau, còn đứng đợi trước cửa phòng tắm, chỉ sợ Lâm Hiên sẽ ngất xỉu ở bên là Lâm Hiên không ngất xỉu, nên cậu không có cơ hội xông vào một cách quang minh chính lẽ Doãn Lạc thấy tiêng tiếc, vô thức thở là vẻ mặt thất vọng của Doãn Lạc quá rõ ràng nên Lâm Hiên bật cười, hôn lên môi cậu xong còn ghẹo cậu “Muốn nhìn đến vậy à?”Đương nhiên là muốn chứ, đã muốn từ lâu lắm nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không cam tâm, nóng hết cả đầu, câu đầu tiên bật ra là “Đêm nay em ở lại đây được không ạ?”Lâm Hiên nhìn cậu, nhất thời không phản ứng kịp. Anh cảm thấy, rõ là đã tỉnh rượu rồi nhưng đầu vẫn cứ chậm tiêu thế nào ấy. Mỗi một chữ Doãn Lạc thốt ra anh đều hiểu hết cả, ghép nghĩa vào cũng rõ mồn một ra đó, song anh không bật ra nổi một câu từ chối. Lần này Doãn Lạc không hề ốm đau gì, để cậu ở lại đây sẽ xảy ra chuyện gì, Lâm Hiên rõ như lòng bàn Lạc thấy anh đã dao động, lại đánh bạo đẩy anh lên giường. Cậu đứng bên giường, bắt đầu cởi cúc áo ngủ của mình, cởi luôn cả quần và quần lót trần truồng ngồi khóa lên người Lâm Hiên dưới cái nhìn khiếp sợ của anh, nói với vẻ căng thẳng “Lâm Hiên, hãy ôm’ em đi…”Lâm Hiên vươn tay ra theo bản năng, nhưng bỗng khựng lại giữa không trung, vừa như định khước từ, vừa như không biết nên chạm vào nơi nào trên cơ thể Lạc kéo tay anh sờ lên mặt mình, cọ cọ vào lòng bàn tay anh như đang dụ Hiên bị cậu quyến rũ, lòng bàn tay anh cảm nhận được thứ xúc cảm nhẵn nhụi đến từ da thịt. Ngay sau đó, bàn tay anh như có ý thức, chúng không còn bị khống chế nữa bèn mò xuống sờ soạng, mơn trớn đường cong của vai cổ và chỗ lõm của xương quai xanh, rồi xoa cằm nữa. Khi anh lần mò đến ngực Doãn Lạc thì nghe thấy cậu khẽ rên hừ hừ như một chú mèo con, bắt đầu thở dốc. Anh không thể dừng lại nổi nữa, và cũng không muốn dừng lại chút nào, tay anh chạm đến đâu thì đôi mắt anh sẽ nhìn đến cùng, khi tay của Lâm Hiên cầm lấy tính khí nửa cương của cậu thì Doãn Lạc đã bật ra một chuỗi tiếng rên rỉ dồn dập chủ động ưỡn eo dưới cái nhìn của Lâm Hiên, để tính khí của mình ra vào giữa năm ngón tay anh, đồng thời, cậu cũng dùng mông mình cọ xát hạ bộ của người ấy. Cậu có thể cảm nhận được thứ mà mình đang ngồi lên đã cứng, cứng khôn cùng. Cậu muốn vươn tay sờ vào thứ ấy thì bỗng dưng bị Lâm Hiên đè gáy người cậu nằm nhoài lên người Lâm Hiên, ngửi thứ mùi nồng đậm của chất dẫn dụ. Cậu kìm lòng không đặng đuổi theo mùi hương này, vươn đầu lưỡi liếm lên cổ Lâm như Lâm Hiên đã không kiềm nén nổi nữa, anh nghiêng đầu cắn lên tuyến thể của Doãn Lạc.“A a…” Doãn Lạc nức nở trong đau đớn, chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc vừa xa lạ vừa mãnh liệt đang bùng nổ ở nơi sâu thẳm. Cậu nhận ra đùi trong của mình đã ươn ướt, dường như có chất lỏng nào đó đang chầm chậm chảy ra Lâm Hiên khiến cậu phát tình trong thời gian không mãnh liệt bằng kỳ phát tình thật, nhưng Doãn Lạc vẫn cảm thấy cơ thể mình khó chịu khôn cùng, nhất là khi Lâm Hiên hãy còn đang ở ngay trước mắt cậu, khiến cậu càng khát khao có được người này hơn cả. Cậu nằm sấp xuống, uốn éo người mình trên người Lâm Hiên, không khỏi cọ xát tính khí của mình với phần dưới của người ấy, “Lâm Hiên… Ôm’ em đi… Hãy ôm’ lấy em đi…”Lâm Hiên không ngừng hôn lên nơi đã bị anh cắn ra thành dấu. Anh thở hổn hển nhưng vẫn kiềm chế và nhẫn nại. Anh biết bây giờ mình không được tỉnh táo cho lắm. Anh không muốn lần đầu tiên của Doãn Lạc lại là dưới tình huống khi anh không tỉnh táo, nhưng anh không thể kiềm soát bản thân được nữa rồi…Lâm Hiên thừa biết dù có thế nào cũng phải phát tiết một lần cái đã. Anh dứt khoát cởi thẳng quần ra, cắm tính khí của mình vào giữa hai chân cậu, bắt đầu thúc lên phía dưới của Doãn Lạc đã ướt sũng, dù đùi có bị ma sát kịch liệt đến thế cũng không thấy đau gì. Nhưng cậu không hài lòng với hành vi đã đến “cửa” rồi còn không chịu vào này của Lâm Hiên. Cậu đang định nhấc mông lên “ăn” thứ đó của anh thì bị Lâm Hiên ghìm về với vẻ hung hãn. Không phải cậu không đạt được khoái cảm, tính khí bị kẹp và đè giữa bụng của hai người, cùng với khoái cảm khi phần đáy chậu bị ma sát mãnh liệt đều khiến cậu sắp phát điên lên, nhưng cậu vẫn cố chấp muốn được người ấy đâm vào. Cậu nằm lên vai Lâm Hiên nức nở “Anh vào đi… Hãy đâm vào đi…”Câu trả lời của Lâm Hiên đó là ngăn môi cậu lại, trao cho cậu một nụ hôn Lạc hoàn toàn không kháng cự nổi, dần dà ngừng đấu tranh. Cậu bị tư thế như vậy kích thích đến mức bắn ra hai lần, cuối cùng là mệt lả đến độ ngủ mê Hiên cũng bắn ra một lần giữa hai chân Doãn Lạc xong thì xoay người ôm cậu ngủ.
Hôm sau, Doãn Lạc ra Thế An nhìn Đan Thanh đứng ở cửa dõi theo bóng dáng của con trai mà không khỏi mỉm cười. Rõ là rất để ý nhưng cứ cố giả vờ như không sao cả, thật sự là đáng yêu quá chừng. Trước đây ông cảm thấy một Đan Thanh thế này rất thú vị nên mới đồng ý điều kiện kết thông gia. Sống cùng người như vậy thì chắc hẳn những ngày tháng sau này sẽ không hề buồn tẻ chút bước đến phía sau người nọ, hỏi “Nói hết sạch rồi à?”“Vẫn chưa.” Đan Thanh thở dài, quay đầu lại rồi đáp “Em chỉ nói cho nó biết về lịch trình mấy ngày nay của cậu Alpha kia cho nó biết thôi, còn lại thì phải dựa vào chính nó.”Ông nhìn cái vẻ muốn nói lại thôi của Đan Thanh, bèn hỏi tiếp “Sao vậy?”Đan Thanh nhíu mày “… Em tra ra được một chuyện. Cái cậu tên Lâm Hiên đó có một người bạn trai cũ, là một Omega. Bạn trai cũ của cậu ta bị đánh dấu vì một chuyện ngoài ý muốn, cho nên hai đứa nó mới không thể không tách nhau ra… Tóm lại là, một lời khó nói hết.”Doãn Thế An lại hỏi “Người đánh dấu bạn trai cũ của cậu ta là ai?”“Tổng giám đốc xí nghiệp Hàn thị, Hàn Cố…”Doãn Thế An hơi có ấn tượng với cái tên này, nhưng không nhớ ra nổi, “Hình như anh đã từng nghe cái tên này ở đâu đó rồi?”Đan Thanh nhắc ông “Là cậu Alpha đã âm thầm tài trợ nghiên cứu xóa ký hiệu đánh dấu.”Doãn Thế An im lặng một chốc rồi mới nói “Nghe có vẻ phức tạp lắm đây.”“Chẳng lẽ lại không?” Đan Thanh thở dài, “Dẫu con mình có thích kẻ quyền thế hay người bình thường thì cũng không thành vấn đề gì, dù có phải uy hiếp, dụ dỗ hay tranh đoạt cũng phải giành được người về tay, nhưng chỉ sợ gặp phải loại người si tình nhớ thương người cũ mãi không quên mà thôi.”“Không phải bây giờ em nên nghĩ phải dùng cách nào để ngăn cản hai người nọ tái hợp, khiến cậu Alpha kia hoàn toàn hết hi vọng với bạn trai cũ, rồi hẹn hò với con trai mình à?”“… Không.”Doãn Thế An trưng ra vẻ mặt “Anh đã nhìn thấu em từ lâu rồi”.“Thật sự không nghĩ thế mà.” Đan Thanh nhíu mày, “Anh thừa biết em sẽ không làm chuyện như vậy. Đó không phải là giúp con trai mình, mà là đang hại nó.”“Anh biết.” Doãn Thế An vỗ lên tấm lưng của Đan Thanh, “Vì liên quan đến thể chất của Tiểu Lạc, không phải trước đây em cứ luôn lo lắng xem nó có muốn yêu kiểu BO hay OO đấy hay sao? Hiện giờ người nó thích là một Alpha, thế mà em vẫn chưa an tâm chút nào.”“Em không bình tĩnh được như anh, em lo nó sẽ bị tổn thương…”“Em bảo bọc nó quá chặt, dù gì nó cũng phải trưởng thành, nhất là ở phương diện tình cảm. Con cái nhà họ Doãn không thể yếu đuối đến vậy, gặp phải chuyện gì cản trở là nhụt chí.”Đan Thanh hiểu điều này, song ông vẫn không khỏi phản bác một cách đuối lý “Nhưng nó là Omega mà!”“Đừng nói vậy chứ, hồi anh mới quen em, em làm gì có cái vẻ của một Omega đâu.”“…”Doãn Thế An không chọc ông nữa, bèn an ủi “… Em cũng đừng quá lo lắng. Chuyện tình cảm chúng ta không thể nhúng tay vào được đâu, dù là tốt hay xấu cũng phải để nó tự suy ngẫm. Bây giờ nó đã chịu nghe lời đeo vòng cổ phòng cắn là đã được lắm rồi, ít nhất là không cần phải lo lắng đến chuyện người lạ có ý xấu đánh dấu nó tạm thời nữa. Nhưng cả anh và em cũng thừa biết cách cơ bản nhất để giải quyết vấn đề này là gì rồi đấy, nó cần một Alpha.”Doãn Lạc kéo cổ áo, giấu vòng cổ phòng cắn trên cổ mình dưới lớp áo là thứ mà sau khi suýt chút nữa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Đan Thanh đã bắt cậu phải đeo. Nhưng cậu thật sự không thích thứ đồ này, cứ như thể mình đang bị giam cầm năm trước khi vòng cổ phòng cắn vừa ra mắt, nó được chế tạo như vòng cổ xích chó mà giá cả thì quá đắt đỏ. Cậu nhìn dáng vẻ những Omega đeo vòng đi trên đường mà cứ có cảm giác cạn lời, như thể bọn họ bị chăn nuôi, từ khi sinh ra đã thua kém một bậc. Khi ấy ba Đan Thanh của cậu cũng mua cho cậu một cái nhưng bị cậu cất vào tủ giữ đồ, từ đó chưa từng lấy ra để dáng của hai năm nay đã đẹp hơn nhiều, nhưng cậu vẫn không kiểu dáng của cái vòng đeo trên cổ cậu là do Đan Thanh tự mình vẽ từng nét bút, và Doãn Thế An nhờ người ta dùng kim loại đặc biệt để tạo ra, chỉ có chính vân tay của cậu mới mở được hiểu tấm lòng hai người cha của cậu, cho nên lần này mới chưa nói gì đã cần bị đánh dấu là cậu sẽ có thể hoàn toàn thoát khỏi thứ này Lạc nghĩ đến vẻ mặt của Lâm Hiên, không khỏi chờ mong lần gặp nhau này. Anh ấy sẽ nhớ ra mình không? Bọn cậu có thể phát triển thêm một bước không?Doãn Lạc bước nhanh đến bệnh viện. Cậu biết cả ngày hôm nay Lâm Hiên không có lịch trình nào khác, chỉ ở trong bệnh viện mà thôi. Cậu đi thẳng đến phòng quản lý ở tầng ba, âm thầm tính toán xem nên tạo ra cảnh gặp gỡ ngẫu nhiên như thế nghĩ tới nghĩ lui, không ngờ lại trông thấy một màn cậu nhất kiến chung tình đang quỳ một gối xuống đất, lau sạch bãi nôn của một cụ già ngồi trên xe là bên cạnh cụ còn có người nhà ở đó, song người nọ lại lui về sau vài bước, nhíu mày lộ vẻ mặt khó coi, sau đó mới rút khăn giấy từ trong túi ra, vo thành một cục, dùng đầu ngón tay nắm ở góc xa nhất trên khăn giấy rồi ra vẻ lau quần áo của cụ, sợ dính vào đồ biết có một số người làm việc ở bệnh viện với tấm lòng trắc ẩn, đa số là những kiểu nhân viên cơ bản nhất như tình nguyện viên*, nhân viên tình nguyện* hoặc nhân viên chăm sóc sức khỏe*, song ở số ít bệnh viện thì đến cả nhân viên cấp quản lý cũng sẽ tự mình ra Lạc không hề nghĩ ngợi gì cả, chỉ yên lặng nhìn hình ảnh này, nhìn người đàn ông mặt của người Alpha nọ man mác buồn, nhưng anh vẫn rất kiên nhẫn khi đối mặt với người bệnh, vẽ ra một nụ cười ôn Lạc thấy thời cơ đã điểm. Cậu bước đến, đưa khăn giấy cho Lâm tiên là Lâm Hiên nhìn bàn tay kia, sau đó mới nhìn về phía chủ nhân của bàn tay ấy. Đó là một Omega rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta rất khó dời mắt khỏi. Nhưng cái nhìn của Lâm Hiên chẳng dừng nổi một giây trên người cậu đã rời đi, bên môi còn thốt ra lời khách sáo, lịch sự “Cảm ơn cậu.”Cảnh người nọ bắt chuyện với mình như trong dự đoán không xuất hiện, cậu chỉ thấy anh đứng dậy muốn đi. Cậu ngạc nhiên một giây rồi vội hỏi “Khoan đã, anh quên mất em rồi hả?”Lâm Hiên nghe thấy câu này thì quay đầu lại, nhìn cậu suy ngẫm một lúc, hình như không nhớ ra Lạc đành phải tự nói “Em là người hôm qua anh đã va phải ở cửa bệnh viện.”“À! Là cậu.” Lúc này Lâm Hiên mới phản ứng lại, “Cậu… không sao chứ?”“Em không sao.”“Không sao là tốt rồi.” Lâm Hiên lại bày ra nụ cười thương hiệu đầy tính lịch sự này “Vậy tôi đi đây.”Hở? Hở hở hở?!Không phải chứ, sao phản ứng của anh ấy lại lạnh lùng vậy?Trong đời chưa từng chủ động bắt chuyện với người khác bao giờ nên Doãn Lạc không biết phải ứng phó thế nào. Cậu thấy người ấy đã thật sự xoay người sắp sửa đi mất, vậy là chưa nghĩ suy gì đã buột miệng “Thế, lát nữa anh có rảnh không? Em mời anh ăn một bữa.”Nếu là trước đây, khi những Alpha khác nghe thấy cậu mời như thế này, có lẽ họ đã nở hoa trong lòng luôn rồi. Nhưng Lâm Hiên khác với những người cậu đã từng tiếp xúc. Anh chưa từng hỏi về thân phận của cậu, cũng không có cái vẻ hứng thú với vẻ ngoài của cậu. Mà có lẽ vẫn kiêng dè đến việc cậu là một Omega nên người nọ đã dùng một lý do từ chối không khiến người khác cảm thấy khó xử “Xin lỗi, tôi vẫn còn việc phải làm.”*Chú thích Ở đây là Tình nguyện viên – 志工 và nhân viên tình nguyện – 义工, về mặt nghĩa chung thì cả hai đều có nghĩa giống nhau là “Tình nguyện viên” Volunteer. 义工 là chỉ những người cứ có thời gian rảnh là đến giúp, không phải chịu trách nhiệm nếu có vấn đề nào đó xảy ra nên bình thường thì họ chỉ làm những công việc cơ bản nhất; còn 志工 là những người có qua huấn luyện, được cấp bằng rõ ràng, nếu có vấn đề gì thì sẽ phải chịu trách dụ như ở bệnh viện thì 义工 có thể chỉ cần làm người hướng dẫn người khám bệnh khám khoa nào, bác sĩ nào vào giờ nào, hướng dẫn điền thông tin,… Còn 志工 thì chi tiết hơn Dẫn bệnh nhân Người nằm viện, khám mổ,… vào thẳng phòng cần đi Dẫn vào cả khu mổ, đôi khi là giúp đỡ và chăm sóc những bệnh nhân nặng hơn Nhất là chỗ cấp cứu thì càng cần,…
Sau ngày hôm đó, Lâm Hiên không còn cố ý quan tâm đến cậu Omega nọ, cũng không nhận được bất kỳ nội dung xin giúp đỡ về tin tức liên quan đến việc “Quấy rầy Omega” nào như mọi thứ đã trở lại như bình Hiên nắm giữ chức vụ quản lý của bệnh viện, thi thoảng phải tuần tra ở trong các khu viện. Lịch trình hôm ấy của anh là phải đến khu Omega để nắm rõ tình trạng bảo trì của các thiết bị dùng trong bệnh viện. Vốn dĩ anh muốn tránh khỏi tuyến đường có thể gặp phải cậu Omega nọ, nhưng ngẫm lại thì thấy như vậy quá đáng quá. Chính anh còn chưa xử lý xong chuyện tình cảm, càng không muốn vì chuyện này mà tổn thương đến người đi theo hướng dựa theo kế hoạch ban đầu, khi đi qua trung tâm tình nguyện viên ở đại sảnh tầng một, cậu Omega nọ không đứng ở khu tiếp tân, mà đang đứng ở cửa bệnh viện, giúp những người bệnh đi lại bất tiện xuống nay khi Lâm Hiên ra khỏi cửa, thời tiết không quá tốt, hiện giờ đã đổ mưa. Dù cậu Omega nọ có ô, nhưng hơn nửa là che giúp người khác, sau mấy bận đi vào đi ra, một bên vai của cậu đã gần ướt Hiên đứng tại chỗ nhìn trong chốc lát nhưng không hề bước tới, mà chỉ xoay người lại, khi Doãn Lạc quay đầu lạc hỏi han bệnh nhân thì thấy Lâm Hiên đi ngang qua. Trong nháy mắt đó, suy nghĩ muốn xông tới chỗ anh đã nảy lên trong đầu cậu, dù chỉ chào hỏi thôi cũng được, cậu chỉ muốn nhìn ngắm người ấy mà thôi. Nhưng khi thấy cửa thủy tinh phản chiếu lại dáng vẻ chật vật của mình, cậu lại tự nhủ, “Thôi”.Mưa càng lúc càng nặng hạt, người cũng dần thưa cùng thì Doãn Lạc cũng đã hơi rảnh rỗi một chút, nhưng người thay ca hãy còn chưa tới, cậu chưa thể tùy tiện rời đi được. Mấy ngày này ở trong bệnh viện, cậu đã gặp những bệnh nhân được nâng cáng từ bên ngoài đưa vào phòng cấp cứu, cũng đã từng trông thấy cảnh người nhà khóc lóc thê thảm. Rốt cuộc cậu cũng đã hiểu được tại sao lúc ấy Lâm Hiên lại nặng lời với cậu, đồng thời cảm thấy mất mặt khôn cùng vì hành vi ngây thơ của Lạc đang xuất thần nên hoàn toàn không phát hiện ra có người đang đi về phía cậu. Mãi đến khi một chiếc áo đột nhiên đáp lên vai, cậu mới sửng sốt, lập tức quay đầu Hiên khoác chiếc áo bành tô mình dùng khi ra ngoài lên người cậu.“Anh…” Trong giây phút ấy, muốn bảo Doãn Lạc không xúc động gì cả là điều không thể. Nhưng cậu hiểu rằng hành động của người ấy chẳng qua là vì quan tâm đến cậu mà thôi, không có ý gì khác cả. Ánh sáng nơi đáy mắt cậu chỉ lập lòe giây lát đó rồi nhanh chóng tắt ngủm. Dù gì trước đó cũng đã có kinh nghiệm những hai lần, cậu không dám để trái tim mình ảo tưởng nữa, “Cảm ơn anh.”Lâm Hiên tinh ý bắt gặp vẻ mặt cậu, nhưng không hề có ý muốn giải thích gì, chỉ nói một câu “Vất vả rồi.”Nhưng chỉ một câu đơn giản đến vậy mà Doãn Lạc lại thấy vui vẻ quá đỗi. Cậu chưa từng nghĩ rằng cảm xúc của mình sẽ bị tác động bởi hành động của một người khác, và người đàn ông Alpha này đã làm lẽ là thấy phản ứng hiện giờ của cậu Omega này quá ngoan nên Lâm Hiên không khỏi mỉm cười với như thể lần mâu thuẫn trước đó giữa hai người không tính là gì Lạc nhìn đến độ đờ ra đó, mãi đến khi người nọ đã rời đi cũng chưa hoàn hồn lại được. Cậu dùng hai bàn tay nắm chặt lấy chiếc áo bành tô, trên áo ngập tràn mùi thuốc ức chế gay mũi. Đó là thứ mùi cậu ghét nhất vào mỗi khi phòng ngừa trước lúc kỳ phát tình đến, ngày nào cậu cũng phải tiêm vào người. Cậu nghĩ, Lâm Hiên tốt nhường ấy, làm sao cậu có thể buông tay được cơ lẽ là từ sau lần đó, Lâm Hiên không cố tình tránh cậu nữa, thi thoảng khi anh đến khu viện Omega bắt gặp Doãn Lạc thì sẽ chào hỏi cậu. Nhưng chỉ vỏn vẹn như vậy mà thôi, hai người không có nhiều lần gặp gỡ nhau trước Doãn Lạc sốt sắng cứ như thể người Alpha này sẽ chạy trốn đi mất bất cứ lúc nào, hiện giờ thì không còn cảm xúc đó nữa. Không phải vì cậu không còn thích anh, cậu chỉ đang hưởng thụ niềm vui khi thầm thích một người mà cậu đã từng bảo, thích thầm đắng cay muôn phần, nhưng cũng ngọt ngào khôn cảm thấy bây giờ mình cũng đang trải qua quá trình giống như thế, và càng nhiều hơn cả là cảm giác kiên định diệu kỳ. Tựa như hiện giờ cậu đang chậm rãi hiểu thêm về con người của Lâm Hiên, biết được rằng anh là một người chung thủy, sẽ không thay người yêu như thay áo, cũng không dễ bị người khác bắt đi. Cho nên cậu không thấy sốt sắng nữa, nghĩ rằng sau khi chầm chậm tiếp cận được rồi, lâu ngày sinh tình không hẳn là không tháng nhanh chóng trôi này Lâm Hiên đang tham gia một dự án tổ chức hoạt động cho người thân ở viện an dưỡng, nhưng gần đây nhân sự trong bệnh viện khá bận bịu, anh thiếu một người có thể giúp đỡ nghiệp của anh thường nói đùa “Vậy đi tìm Doãn Lạc ấy, chắc cậu ấy sẽ rất bằng lòng giúp cậu đó.”Lâm Hiên suy nghĩ mãi, vẫn không có ấn tượng gì. Anh lại hỏi “Doãn Lạc là ai?”Đồng nghiệp của anh nhìn anh với vẻ không thể tin nổi, “Là cái cậu nhóc đáng yêu xinh trai ấy.”Lâm Hiên sửng sốt, đến giờ anh mới nghĩ thì ra anh vẫn chưa biết tên của cậu ta. Nhưng họ Doãn này cực kỳ hiếm thấy, người anh biết đến cũng chỉ có viện trưởng bệnh viện nổi tiếng kia mà thôi.“Không phải chứ… Người ta theo đuổi cậu, cậu lại không muốn. Ôi, thật không biết là do cậu cố chấp hay là do si tình nữa…” Đồng nghiệp biết chuyện anh đã chia tay bạn trai cũ, ngừng một lát rồi chậm rãi khuyên “Tôi nói thật đấy, buông lòng xuống đi, chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua đi…”Tuy Lâm Hiên vẫn chưa thể nào quên, nhưng anh lo lắng về nguồn căn của tin đồn này hơn, “Là ai đã nói cậu ấy theo đuổi tôi?”“Tất cả mọi người đều rỉ tai nhau…” Đồng nghiệp bị dọa bởi vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc của Lâm Hiên, nhưng anh ta vẫn nói tiếp “Cái cách cậu nhóc đáng yêu đó nhìn cậu rất rõ ràng…”Lâm Hiên thở dài bất đắc dĩ, “Đừng gọi cậu ấy là nhóc đáng yêu nữa, sẽ khiến người khác hiểu lầm đấy.”“Cậu thật sự không có ý gì à?” Đồng nghiệp hỏi dò “Nếu cậu không có ý gì thì tôi sẽ theo đuổi cậu ấy vậy…”Nếu là trước đây, chắc chắn Lâm Hiên sẽ không can thiệp vào chuyện của người khác, nhưng hiện giờ anh có một cảm giác bực bội không tên. Có lẽ là vì anh không muốn cậu Omega ấy tưởng anh đã ngầm đồng ý với hành động của đồng nghiệp, cho nên dù đồng nghiệp cứ bám riết để hỏi ý kiến của anh không tha, anh cũng không hề tỏ thái độ gì cả. Anh nghĩ đến vẻ mặt rất có thể sẽ buồn bã vì chuyện này của cậu Omega nọ là thấy không đành lòng cho lắm. Anh hiểu sự đau khổ khi bị tổn thương bởi tình cảm, thì sao lại muốn kéo một người vô tội xuống nước cùng được hỏi dò đó cũng không giải quyết được không biết Doãn Lạc đã hay tin Lâm Hiên thiếu người từ đâu, rất tích cực tranh thủ. Vì vậy lần tuyển người này cũng đã quyết định như ngày nọ, Lâm Hiên phải đến viện an dưỡng, dẫn Doãn Lạc đi ra ngoài nên hai người không mặc đồng phục bệnh viện quy định. Trừ lần đầu tiên va vào nhau ở cửa bệnh viện, Doãn Lạc gần như không có cơ hội trông thấy Lâm Hiên mặc đồ thường ngày vào những dịp khác nữa. Cậu thấy dáng người cao gầy của người đàn ông này rất hợp mặc áo sơ mi và quần âu, nhưng dù chỉ mặc với chất liệu bình thường thì vẫn tôn lên khí chất ung dung và nho nhã của anh. Cậu ngắm mà thấy rung động, nhưng cũng không dám để đôi mắt mình dõi theo quá rõ như Lâm Hiên không chú ý đến việc Doãn Lạc đang nghĩ gì, anh mở cửa ghế phó lái để cậu xe này không được xem là một chiếc tốt cho lắm, thậm chí trên đó hãy còn đọng lại những dấu vết của năm tháng, nhưng lại được bảo dưỡng rất tốt. Cảm giác này khác với khi Doãn Lạc ngồi lên chiếc xe của mình, xe của Lâm Hiên khiến người ta thấy hết sức thoải Lạc kìm lòng không đặng bắt đầu liên tưởng đến những ngày tháng của cuộc sống hai người trong tương lai, mặt hơi ửng an dưỡng nằm ở ngoại ô thành phố, cũng không tính là quá xa, hai người gần như chưa nói với nhau câu nào đã đến nơi. Chỗ này dựa núi kề sông, môi trường rất Lạc vừa xuống xe đã thấy viện trưởng viện an dưỡng đứng ở cửa, chào hỏi Lâm Hiên với vẻ quen thuộc. Thoạt trông cả hai người không khách sáo với nhau, mà nom như rất thân quen, đến cả những ông cụ những bà cụ ở viện an dưỡng cũng chen chúc ở cửa, rất chào đón anh đến. Có một số việc thật sự không cần mở lời để hỏi, thấy tận mắt là đã Lạc nghĩ thầm, Lâm Hiên vô tư quá chừng, sao con người anh lại tốt như thế cơ trái tim cậu đang đập như trống bỏi, nhưng vẫn không dám tùy tiện biểu hiện ra ngoài mặt. Vất vả lắm cậu mới tiếp cận được người ấy, chỉ sợ nếu mình lại xúc động tiến lại gần hơn nữa, người ấy sẽ vội vàng muốn lùi về phía tay Doãn Lạc hãy còn mấy chuyện anh sắp xếp cho cậu. Cậu điều chỉnh sơ cảm xúc của mình rồi bắt tay làm buổi chiều, mọi chuyện đã làm xong được kha khá. Hai người đang chào tạm biệt với những người ở viện an dưỡng thì một cô bé Omega tầm bốn, năm tuổi òa khóc chạy ra, ôm lấy chân của Lâm Hiên không cho anh rời đi. Bà ngoại của cô bé hơi xấu hổ kéo cháu gái mình về, nhưng cô bé vẫn vừa dùng dằng vừa òa khóc “Hức hức hức chú ơi chú đừng đi mà, đã bảo là, sau này lớn lên cháu sẽ làm cô dâu của chú rồi mà…”Mọi người đều hiểu đây chỉ là lời vô tư của con trẻ nên chỉ mỉm cười, không ai thật sự nghĩ ngợi Lạc lại thầm cảm thấy buồn buồn, hơi khó chịu hỏi anh “Anh đồng ý với cô bé rồi à?”Lâm Hiên suy nghĩ một chốc rồi mới kịp phản ứng lại lời cậu nói. Anh bật cười, đáp lại “Sao thế được.”Doãn Lạc như bị kích thích, cố chấp hỏi “Thế lỡ như cô bé tưởng thật thì phải làm sao?”Nụ cười của Lâm Hiên nhạt dần, “… Khi ấy tôi đã già mất rồi.” Bên cạnh có bạn đời hay không còn không biết nữa Lạc lại trông thấy vẻ buồn bã từ gương mặt của anh. Cậu thật sự rất không muốn nhắc đến chuyện bạn trai cũ của anh, cố gắng chuyển đề tài “Anh thích trẻ con không?”“Có.”“Thế em sẽ sinh một đứa cho anh.” Doãn Lạc thốt ra rất tự nhiên, hoàn toàn là trong lòng nghĩ gì nói nấy. Nhưng đến khi cậu hoàn hồn lại, cậu mới nhận ra mình vừa lỡ lời. Cậu vội quay đầu sang nhìn Lâm Hiên, Lâm Hiên cũng đang nhìn cậu, nom như đang đăm Lạc không ngừng nghĩ ngợi trong lòng, chết rồi chết rồi, lại sắp bị đánh về nguyên hình mất không ngờ Lâm Hiên chỉ mỉm cười, không hề nói một Lạc ngây người, cậu không đoán ra được ý của người ấy là sao? Cậu đã nói rõ ràng đến vậy rồi, dù người ấy không thể tiếp nhận tình cảm của cậu thì cũng đã sớm hiểu ra ý của mình rồi chứ?Trên đường ra xe, hai người đều im khi lên xe, Lâm Hiên không nổ máy ngay lập tức mà chỉ nói “Thật ra hẹn hò với tôi rất tẻ nhạt. Khi… Khi bạn trai cũ của tôi còn ở đây, tôi thường không săn sóc em ấy được, mới để em ấy xảy ra chuyện đó…”Lần đầu tiên Doãn Lạc nghe anh kể chuyện về bạn trai cũ, trong lòng cậu có nỗi xót xa không tên, nhưng vẫn kiên nhẫn nghe phải là vì cậu quá ghen tị với người bạn trai cũ đến tận bây giờ vẫn có được tình yêu của người đó, mà là vì cậu thật sự chưa từng thấy Lâm Hiên đau khổ đến nhường ấy. Cậu mong rằng người ở bên anh là mình hơn cả, cậu hi vọng Lâm Hiên cũng có thể đáp lại tình cảm của cậu hơn không biết cách an ủi người khác, cũng không có kinh nghiệm tương tự, giờ phút này đây chỉ đành phải ngắc ngứ học theo giọng điệu của cha mình “Đó không phải lỗi của anh, có lẽ hai người không có duyên với nhau đâu.”Sau khi Lâm Hiên nghe câu này, hình như anh cũng đã dần bình tĩnh Lạc thầm nghĩ, quả nhiên lời cha vẫn hữu dụng, sau này mình vẫn nên học mấy câu từ cha mới suy nghĩ của Lâm Hiên thì khác. Anh không biết tại sao mình lại đột nhiên nói những lời đó với cậu Omega này, song khi nhìn dáng vẻ cậu ấy cố gắng muốn an ủi nỗi khổ đau của mình thì anh lại thấy không còn đớn đau đến thế. Anh quá quen giấu mọi chuyện trong lòng, cho nên khi đối mặt với sự quan tâm rõ ràng đến từ người khác, anh lại không chống cự bật cười tự giễu, điều chỉnh lại cảm xúc của mình trong một khoảng thời gian ngắn đàn ông Alpha kiên cường này chưa hề rơi một giọt nước mắt sau khi mất người yêu, Doãn Lạc nhìn mà chỉ thấy đau lòng khôn nguôi. Cậu ngắm nhìn sườn mặt của Lâm Hiên, không khỏi tự nhủEm sẽ không để anh cô đơn một mình nữa. Em sẽ nghĩ cách để anh yêu em.
Lâm Hiên nhìn chằm chặp Doãn Lạc một lúc, nếu suy nghĩ vì cơ thể cậu thì anh nên từ chối mới đúng. Nhưng lời như vậy anh đã từng nói quá nhiều lần, anh thật sự không thể thốt ra lần nữa ngay sau khi vừa tỏ tình xong. Anh đối mặt với cái nhìn chờ mong của Doãn Lạc, cuối cùng chỉ đành nói “Đi thôi nào.”Doãn Lạc không ngờ Lâm Hiên thật sự đồng ý, không giấu nổi vẻ mừng rỡ. Cậu nghĩ đến chuyện mình vội vã chạy đến đây, đến giờ vẫn chưa báo bình an với ba, bèn nói “Thế em gọi điện thoại cái đã.”“Ừ.”Khi Đan Thanh nhận được cuộc gọi từ con trai, tâm trạng ông rất phức tạp. Ông đã chứng kiến toàn bộ quá trình qua thiết bị giám sát, lúc này lại không thể thừa nhận được, đành phải làm bộ mình không biết gì hết. Vừa nãy khi trông thấy Lâm Hiên ép con mình vào góc tường, suy nghĩ muốn báo cảnh sát đã nảy ra trong đầu ông ngay, nhưng cũng may chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi, cuối cùng con ông cũng đã bật cười. Trong những ngày phát tình, ngày nào con trai cũng lấy nước mắt rửa mặt, đã bao lâu rồi ông chưa từng thấy nó nở nụ cười? Sao con cứ để cậu Alpha kia được hời đơn giản vậy chứ, ba không cho phép!Ở đầu dây nọ, Doãn Lạc không biết suy nghĩ của Đan Thanh. Cậu thành thật kể chuyện của bọn cậu, hoàn toàn không giấu được cái giọng hớn hở, cuối cùng lại dè dặt hỏi “Ba, đêm nay con có thể ở lại nhà anh ấy không ạ?” Cậu sợ Đan Thanh không đồng ý, bèn chêm thêm một câu “Ba biết tình hình bây giờ của con rồi đó… Nếu ở bên anh ấy thì sẽ an tâm hơn.”Gân xanh trên trán Đan Thanh đã sắp nổ tung hết cả rồi, nhưng ông vẫn dùng giọng bình tĩnh nói với con trai “Con à, con đã thật sự nghĩ kĩ chưa đó?”“Dạ, thưa ba. Con chỉ nhận định anh ấy là Alpha của con thôi.” Cậu thốt ra những lời này trước mặt Lâm Hiên, hoàn toàn không hề kiêng dè gì cả. Song không biết có phải là vì đang phát sốt hay không mà mặt cậu đỏ như cà chua Thanh thở dài trong điện thoại. Ông không biết cái tính cố chấp này của con trai, rốt cuộc là giống ông hay là giống Doãn Thế An thế cơ chứ? Ông im lặng một lúc rồi nói “Con đưa điện thoại cho cậu ta nghe đi.”Doãn Lạc căng thẳng, “Ba ơi, ba muốn nói gì với anh ấy thế?”“Ba chỉ nói một câu thôi.”Doãn Lạc không cam nguyện lắm, nhưng vẫn dùng mắt hỏi ý của Lâm Hiên gật đầu, khi nhận điện thoại, anh còn chưa kịp chào hỏi thì Đan Thanh đã đột ngột rống một câu “Không được đánh dấu nó!”, sau đó chẳng để anh kịp đáp lại đã cúp máy Lạc chẳng nghe rõ nội dung cuộc gọi, nhưng thấy trên mặt Lâm Hiên không có dị trạng gì, bèn hỏi “Ba em nói gì thế anh?”“Không có gì đâu, ông ấy bảo anh chăm sóc em cho tốt ấy mà.” Lâm Hiên mỉm cười, trả điện thoại lại cho Doãn Lạc, không để lộ ra chuyện dĩ chuyến này của Lâm Hiên là đi công chuyện, vì giao thông gần đấy thuận tiện nên mới không lái xe đến. Anh định lên tàu điện ngầm về nhà một mình, nhưng bây giờ còn có thêm Doãn Lạc nữa, thế là đứng ở ven đường gọi khi cả hai đã lên xe rồi, Lâm Hiên mới cởi áo khoác ra, đắp lên người Doãn Lạc, tay anh ôm lấy vai Doãn Lạc một cách tự nhiên, kéo cậu Lạc thuận thế dựa vào người anh, lớn mật vươn tay ôm lấy eo Lạc không hỏi là đi đâu, dường như chỉ cần ở bên Lâm Hiên thì đi đâu cũng không thành vấn thích tư thế thân mật này, thích hưởng thụ sự ấm áp này, thậm chí cậu còn muốn ngẩng đầu lên để nhìn vẻ mặt hiện giờ của Lâm Hiên, nhưng có lẽ là vì vẫn đang sốt nên cậu rất mệt, mí mắt không trụ được nữa, nằm trong lòng người ấy an tâm ngủ một khi đến nơi, Doãn Lạc vẫn chưa tỉnh Hiên không gọi cậu dậy, chỉ thanh toán tiền xe, bế người lên. Hình như là sợ đánh thức cậu nên anh bước từng bước chậm rãi đến cửa đưa Doãn Lạc về sau khi chia tay với bạn trai cũ, Lâm Hiên cũng dọn khỏi nơi hai người sống chung, một mình dọn đến tiểu khu yên tĩnh này. Khi anh thu dọn đồ đạc thì cất kỹ luôn mấy thứ của Sở Lệnh vào thùng, vẫn chưa từng mở ra lấy, và cũng chưa từng thất lạc cái nào. Nhưng hiện giờ nhìn ngắm gương mặt im lặng lúc say ngủ của người trong lòng, anh thầm nghĩ, đây là lúc nên dọn bớt khi vào cửa nhà, Lâm Hiên cởi mũ và áo khoác giúp Doãn Lạc, ôm cậu lên giường mình, đắp tấm chăn bông rất nặng nhìn thoáng qua đồng hồ, vừa mới qua bảy giờ tối, là giờ cơm tối đến phòng bếp nấu cháo, cứ nghĩ đợi khi Doãn Lạc tỉnh giấc thấy đói bụng là có thể ăn ngay, còn mình thì tùy ý làm một bát mì để Doãn Lạc tỉnh dậy thì đã là tám giờ tối. Cậu bị nóng đến mức đổ mồ hôi khắp người, khi hãy còn chưa nhớ ra rốt cuộc là mình đang ở đâu thì đã nghe thấy giọng nói của Lâm Hiên “Em đói chưa?”Doãn Lạc nhìn anh, ngơ ngác gật đầu “Nơi này là?”“Là nhà của anh.” Lâm Hiên vươn tay sờ lên trán cậu, hình như đã hơi hạ sốt, “Muốn ăn gì đó trước hay đi tắm trước? Có thể mặc đồ anh trước đã, tuy nó có hơi rộng.”Không biết Doãn Lạc đang nghĩ gì mà khựng người một lát rồi mới đáp “Dạ.”Nhân lúc Doãn Lạc đang tắm rửa, Lâm Hiên đổi chăn bông và ga giường đã bị mồ hôi làm ướt bằng cái mới. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, anh còn có lòng nghĩ xem có thiếu gì nữa hay không, bởi dù gì anh ở một mình đã quen rồi, có lẽ sẽ có rất nhiều chi tiết không để ý anh hãy còn đang suy nghĩ, không biết tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng lại từ lúc nào, cửa mở ra từ bên trong, Doãn Lạc bước ra Lâm Hiên định hỏi cậu có mặc vừa đồ không, vừa ngoái đầu lại đã đờ người Lạc chỉ mặc mỗi một chiếc áo của Lâm Hiên. Bộ ấy mặc trên người cậu có hơi rộng, để lộ đường cong duyên dáng nơi cổ và xương quai xanh, chân áo vừa dài qua bắp đùi cậu, che khuất nơi quan trọng. Chỗ đó có vài điểm tối lờ mờ, có lẽ là vẫn mặc quần lót, nhưng ở phần nửa người dưới lại không hề mặc gì, để lộ đôi chân mảnh khảnh trắng nõn xinh Hiên nhìn chằm chằm vào người cậu, không động đậy dù chỉ một chút, cũng không thể dời mắt đi Doãn Lạc đã chủ động bước tới, đứng trước mặt anh. Quần áo có màu nhạt, thậm chí khi chiếu dưới ánh đèn còn có thể trông thấy thân hình như ẩn như Lạc đã hạ quyết tâm phải quyến rũ anh cho bằng óc Lâm Hiên trống rỗng trong nháy mắt, vươn tay ra ôm lấy cậu, bắt đôi mắt mình phải dời sang nơi khác. Anh gắng để giọng điệu của mình nghe không giống như đang từ chối, “Doãn Lạc, em vẫn đang sốt mà…”“Nhưng em không đợi kịp nữa rồi…” Doãn Lạc kề sát cơ thể mình vào người anh. Cậu thích người này, thích mùi hương trên người anh, thích đến mức không biết nên làm gì mới phải, cái gì cũng muốn cho anh hết.“Anh bằng lòng với em là sẽ không từ chối em nữa đâu. Nhưng không phải bây giờ, đợi cơ thể em bình phục đã được không? Chúng ta hãy còn rất nhiều chuyện chưa làm cùng nhau, tiến độ như vậy có hơi nhanh quá.” Anh thật sự nghĩ như vậy đấy. Anh không muốn giữa hai người chỉ có sự hấp dẫn của bản năng mà Lạc hiểu rằng sự hứa hẹn này của Lâm Hiên là khó khăn đến nhường nào, nhưng cậu vẫn kìm lòng không đặng muốn biết, “Vậy anh sẽ đánh dấu em chứ?”Chuyện này như một cái gai trong lòng cậu.“Sẽ chứ.” Lâm Hiên nhìn vào đôi mắt cậu, lặp lại lần nữa, “Anh sẽ đánh dấu em mà.”Doãn Lạc tin anh ngay. Cậu ôm lấy cổ Lâm Hiên, kiễng chân chủ động hôn Hiên dịu dàng đáp lại cậu, môi kề môi, hoặc liếm hoặc mút, chứ không hề xâm nhập quá mức, vừa hôn vừa dỗ dành “Ăn chút gì đã…”“Không muốn.” Doãn Lạc nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn ngọt ngào này, không muốn quan tâm đến thứ gì nữa.“Vậy hãy mặc đồ trước đã, em sẽ cảm mất…”“Dạ…”Hai người ôm hôn nhau sát rạt, phải hôn mất một lúc lâu mới buông nhau Hiên vươn tay sờ gáy cậu, định trấn an cảm xúc phấn chấn quá độ của cậu, mà ở trên phần da thịt nhẵn nhụi, dấu vết của dấu hiệu tạm thời ấy đã không còn này, Doãn Lạc bỗng nói “Anh hãy cắn em lần nữa đi. Trước khi kỳ phát tình lần sau đến, trên người em phải mang theo ấn ký của anh.”Mãi đến khi đánh dấu hoàn toàn mới này Lâm Hiên không còn do dự nữa, bèn đáp “Được.”
người yêu hỡi hãy đánh dấu em đi